MTRUYEN.WEN.RU
Xổ số | Chat | Xem Tivi
Bạn hãy lưu lại Mtruyen.Wen.Ru và gửi cho bạn bè mình nhé!
 
Truyện người lớn

Tác Giả: Tuyết Trinh

Ngọc Quỳnh là một cô bé rất thông minh. Từ bé cô đã học rất giỏi nhiều môn, từ những môn yêu thích của những em nữ sinh như Tập đọc, Chính tả (ở cấp Tiểu học), Tập làm văn, Tiếng Việt, Nhạc, Họa (ở cấp Trung học cơ sở) cho đến Văn, Ngoại ngữ, Hóa học (ở cấp Phổ thông trung học), sau này môn nào cô cũng giỏi cả.
Năm học lớp 9, Quỳnh được đi thi học sinh giỏi cấp thành phố môn tiếng Anh và giành được giải nhất với số điểm 9,5/10. Trường và lớp Quỳnh đang học đều rất tự hào về cô học trò nhỏ của mình. Bố mẹ cô bé cũng rất tự hào với hàng xóm khi có được cô con gái xinh xắn giỏi giang. Quỳnh xinh lắm, không như quy luật muôn thuở là con gái mà học giỏi thì xấu, Quỳnh vừa học giỏi vừa xinh xắn, đáng yêu. Vì quá tự hào về con gái mình mà bố mẹ cô bé không hay kèm cặp cô như nhiều bạn bè cùng lứa tuổi, hai ông bà cho rằng với một cô con gái ngoan ngoãn, có suy nghĩ như Quỳnh thì không cần phải rèn dũa nhiều như những đứa trẻ ngỗ nghịch cùng độ tuổi. Hai người yên tâm với công việc kiếm tiền.

Năm Ngọc Quỳnh 15 tuổi, nhà cô mới có một gia đình chuyển đến, nhà hàng xóm mới có một anh con trai trông khá lực lưỡng đô con. Không lâu sau khi chuyển đến, hai gia đình đã trở nên thân thiết với nhau. Hoàn cảnh mỗi gia đình đều được họ tâm sự với nhau. Nhà kia rất khen ngợi bố mẹ Ngọc Quỳnh có cô con gái xinh đẹp học giỏi. Họ nói chẳng bù cho thằng Đô (tên anh con trai của nhà hàng xóm mới) của họ học dốt, lại nghịch phá quá mức. Qua hỏi chuyện, bố mẹ Quỳnh mới biết Đô học rất kém, đi học 12 năm thì ... 11 năm đứng cuối lớp, chỉ có năm học ... lớp 1 là đứng ... áp chót. Năm nay là năm cuối cấp III rồi, sẽ phải thi tốt nghiệp, rồi thi Đại học, với sức học xoàng thì Đô khó có cơ hội chen chân vào giảng đường Đại học, vì thế mà bố mẹ cậu định sau khi học xong lớp 12 thì cho đi học nghề, nhưng cũng phải làm sao để Đô tốt nghiệp Phổ thông trung học. Nhân khi nói chuyện, được biết Ngọc Quỳnh vừa đoạt giải nhất môn tiếng Anh thành phố, sắp được đi thi quốc gia nên bố mẹ Đô nói với bố mẹ Quỳnh, có ý nhờ Quỳnh kèm hộ Đô học tiếng Anh vì môn này là một trong 3 môn thi  bắt buộc trong kì thi tốt nghiệp PTTH. Bố mẹ Quỳnh đồng ý ngay vì họ muốn khoe khoang cô con gái học giỏi của mình: một cô gái lớp 9 dạy kèm cho một anh chàng ... lớp12 thì còn gì hãnh diện hơn. Họ đều không nghĩ rằng sự hãnh diện quá mức của mình về cô con gái cưng sẽ phải trả một giá rất đắt sau này ...

Buổi học đầu tiên mới chỉ là để hai anh em làm quen với nhau là chính. Đô được biết nhiều hơn về Ngọc Quỳnh và ngược lại. Đô khen Quỳnh học giỏi quá mức. Còn Quỳnh thì khen anh to khỏe. Mà đúng là Đô to khỏe thật, ngưòi vạm vỡ, bắp chân bắp tay cuồn cuộn thịt. Đô khoe với Quỳnh là mình đi tập võ, đi tập thể hình từ năm 14 tuổi, đến nay đã lên đai đen Judo và cử được những mức tạ rất nặng. Chỉ có điều Đô thú thật với Quỳnh là mình rất ... chậm hiểu, nhiều lúc Đô dành cả tiếng đồng hồ ngồi học nhưng ... chẳng nhớ được cái gì. "Dạy anh sẽ mệt đấy Quỳnh ạ", Đô bảo với Ngọc Quỳnh như  vậy. "Anh yên tâm, em sẽ kèm anh thật cẩn thận, giúp anh thi tốt", Ngọc Quỳnh trả lời, cô thấy quí anh chàng đô lực sĩ này vì anh ta khá thành thật, không ngượng ngùng khi tự thú nhận mình học dốt với một cô gái học kém mình mấy lớp liền. Những tình cảm tốt đẹp về nhau đã được gieo vào đầu họ trong buổi gặp gỡ đầu tiên này.

Đô thong thả đạp chiếc xe đạp "Cuốc" về nhà, người cậu nóng bừng bừng khi nghĩ đến mấy cái ảnh "lạ" mà lũ bạn cùng lớp vừa cho xem lúc sáng. Mười tám tuổi đầu, lần đầu tiên Đô được xem mấy cái ảnh mà trên báo chí vẫn gọi là ảnh "sex", ảnh đồi trụy, ảnh khiêu dâm. Bọn bạn trai của Đô thật mất dậy, mới ti toe mấy tuổi ranh mà đã dám nhặt ở đâu mấy cái ảnh trai gái không quần không áo, làm đủ mọi trò bẩn thỉu với nhau mang đến lớp dấm dúi nhau xem trộm. Khi nhìn những cảnh con trai con gái "ân ái" với nhau trong ảnh, Đô cứ đỏ bừng mặt, người nóng bừng bừng. Những thớ thịt trong người cậu ngứa ngáy như có kiến bò bên trong, Đô cảm thấy giữa đùi mình có một ngọn lửa nóng rực đang rừng rực cháy. Đô không biết rằng ngoài những cảm giác kì lạ của cơ thể, những điều ghê gớm hơn đang chờ đón cậu sau khi bị bọn bạn hư hỏng cho "thưởng thức" những tấm ảnh trai gái lạ lùng đó.

Ánh nắng buổi trưa hơi làm Đô chói mắt, cậu nheo mắt nhìn: hình như ở đằng xa đang có một vụ đánh nhau, quãng đường này khá vắng vẻ, làm gì có ai ra đây đánh nhau nhỉ ? Đô tự nghĩ vậy, nhưng đạp xe lại gần, Đô mới nhìn rõ đây là một vụ hành hung. Nạn nhân không phải ai xa lạ mà chính là Ngọc Quỳnh, cô hàng xóm của Đô. Quỳnh đang bị hai gã choai choai đứng chắn trước mặt, hình như vẻ xinh xắn của Quỳnh đã kích thích thú tính trong người chúng nên hai thằng cứ vung tay vung chân sàm sỡ với Quỳnh. Hai thằng cứ trêu đùa một cách khả ố: "Kìa em gái, đi chơi với anh đi, xinh quá ...", trong khi tay chân chúng cứ đụng chạm bừa bãi vào người Quỳnh, một gã giữ tay vuốt má cô, trong khi gã kia cười cợt sờ lên bộ ngực mới dậy thì của cô bé. "Cứu tôi với, cướpppp ...", Quỳnh kêu lên nhưng giữa trưa vắng, chẳng có ai qua lại giúp cô cả. Đúng lúc đó Đô đến kịp thời. "Bọn mất dậy", Đô gầm lên rồi xông vào giải thoát cho Ngọc Quỳnh. "Bốp, bốp ...", chỉ bằng vài thế võ, Đô đã quật lăn hai tên cướp cạn ra đất, mặt hai thằng đầm đìa máu mũi. "Chạy nhanh không chết", hai thằng bảo nhau thế rồi lồm cồm bò dậy, chạy như ma đuổi, thoáng chốc chúng đã cút ra đằng xa. Ngọc Quỳnh nước mắt ngắn nước mắt dài cảm ơn anh Đô đã ra tay đúng lúc. Hai anh em cùng nhau đi về nhà.

Đến tối khi đi ngủ, Đô ngẫm nghĩ về tình cảnh buổi trưa khi mình gặp cảnh Quỳnh bị hai thằng cướp cạn dở trò xâm phạm. Lúc này, khi nằm một mình trong cảnh đêm vắng, Đô mới thấy người nao nao. Không hiểu sao Đô lại nghĩ chạm vào ngực con gái có thích không (?) Tự dưng Đô lại ước đến một lúc nào mình được chạm tay vào bộ ngực nhỏ nhắn của Quỳnh, bộ ngực mà khi hai người ngồi gần nhau, nhiều lúc Đô cũng nhìn liếc qua, nhiều lúc nó cũng ở sát gần Đô nhưng cậu không có cảm giác kích thích lạ lùng gì cả. Chỉ sau buổi sáng nay, khi bị mấy thằng bạn hư cho xem những tấm ảnh bậy bạ, lúc này Đô mới có những ý nghĩ vẩn vơ về con gái, về Ngọc Quỳnh.

Đến tối hôm đó, khi đi ngủ, không như mọi hôm chỉ nghĩ về bài học ngày mai, nghĩ về kì thi học sinh giỏi sắp tới, nghĩ về hai cô bạn thân Hà và Phương, Quỳnh lại nghĩ về anh hàng xóm Đô. Trong lòng cô bé mới lớn này dậy lên một cảm giác khó tả khi nghĩ về anh hàng xóm. Như một đứa trẻ con, Quỳnh nghĩ rằng mình là một cô công chúa bị bọn cướp hãm hại, đúng lúc đó một chàng hiệp sĩ (?) xuất hiện kịp thời cứu thoát cho công chúa (?). Có lẽ cô bé tưởng tượng mình là công chúa, còn anh Đô là chàng hiệp sĩ đó chăng ? Mấy thằng cướp ban sáng thật là bẩn thỉu nhưng anh Đô cũng thật là khỏe mạnh, giỏi giang. Anh Đô là một người tốt, anh Đô là một người hàng xóm tốt bụng ... Quỳnh ngủ thiếp đi với những ý nghĩ tốt đẹp về anh hàng xóm.

"Hì hì ... hay tuyệt, nhìn sướng lắm ...", mấy thằng con trai đang thì thào với nhau những gì lạ lắm ở góc lớp. "Chuyện gì thế chúng mày ?", Đô bước xuống hỏi. Mấy thằng dúi cho Đô một cuộn băng viđêô bảo là "Xem hay lắm, toàn những pha gay cấn". Hôm trước đã được mấy thằng này cho xem ảnh "lạ" nên lúc này Đô cũng lờ mờ đoán ra đây là một cuộn băng gì. Người Đô nóng bừng, một cuộn phim "sex" đang nằm trong tay mình ư ? "Thôi, tao không xem đâu". Nhưng mấy thằng bạn đểu cứ mời mọc, thúc dục, khêu gợi Đô cầm cuộn băng về mà xem, cộng với tính tò mò của tuổi mới lớn, cuối cùng Đô cũng mang cuộn băng về.

Sau khi xem xong cuốn phim, những cảnh trai gái lõa lồ, làm tình với nhau trong đó đã tác động rất mạnh đến đầu óc mới lớn của Đô. Giờ đây tâm trí Đô đã bị ám ảnh bởi những cảnh chỉ xảy ra trong phòng kín giữa người nam và người nữ. Suốt mấy ngày sau đó, người Đô cứ như lên cơn sốt khi nghĩ đến những hình ảnh trong phim. Trong những buổi học cùng nhau, Đô không còn nhìn Ngọc Quỳnh với con mắt bình thường như trước nữa. Ánh mắt Đô đã có những tia lạ khi nhìn vào Quỳnh, đã có lúc mắt Đô tìm kiếm đến những chỗ kín đáo của người con gái trên cơ thể Ngọc Quỳnh, Đô nhận thấy cơ thể Quỳnh khá phổng phao,  có khi còn đầy đặn hơn cả những bạn gái cùng lớp của Đô nữa.

Ngọc Quỳnh vẫn không biết những thay đổi ghê gớm đã diễn ra trong lòng anh hàng xóm trẻ, cô vẫn coi anh như một người thân nhất. Một hôm, Đô sang nhà Quỳnh chơi, anh khẽ thì thào vào tai cô bé hàng xóm: "Anh có băng phim này hay lắm, nhưng phải bí mật, đừng để ai biết". Vẻ bí hiểm của anh ta khiến cô thấy tò mò. Ngọc Quỳnh cùng anh lên phòng cô, chốt cửa lại rồi mở băng xem: trên màn hình bắt đầu bộ phim: từng đôi trai gái khỏa thân đang sờ soạng, vuốt ve nhau, rồi họ dìu nhau lên giường, hôn hít, vật vã nhau, cô gái thì cứ rên rỉ thò tay xuống nắm chặt cái vật đang cương ngỏng lên giữa đùi chàng trai, còn chàng trai thì cứ dúi mồm dúi mũi vào giữa hai đùi cô gái mà không biết ngượng, rồi cô gái nằm ngửa ra để chàng trai nằm đè lên, cái vật lạ lùng ở giữa đùi anh ta cắm vào cái ở giữa hai đùi cô gái ..." Chỉ xem đến đó thôi Ngọc Quỳnh đã thấy xấu hổ muốn chết. "Thì ra là loại phim này à, em không dám xem đâu, bố mẹ biết thì chết đòn", Quỳnh xấu hổ kêu lên với Đô, cô nói tiếp "Tắt đi anh, đừng xem nữa, sao anh hư thế". Đô đỏ bừng mặt, dục vọng đang bốc lên trong người Đô như gặp nước lạnh. "Anh biết chúng mình không nên xem, nhưng chỉ xem một lần này thôi mà Quỳnh, rồi anh sẽ vứt luôn cuộn băng này đi". Quỳnh cũng chẳng biết làm thế nào nữa trước lời đề nghị tha thiết của anh Đô, chẳng lẽ cô lại kêu lên, bắt anh tắt máy mang cuộn băng kia đi, Quỳnh đành im lặng không nói gì. Đô mừng lắm, cậu ta thì thào: "Thôi bây giờ xem tiếp đi Quỳnh". Vẻ mặt Đô có cái gì đó lạ lắm ... Không biết tại sao nữa, Ngọc Quỳnh lại đồng ý ngồi cùng Đô trong phòng, cửa đóng kín, và xem cái bộ phim quái quỉ này ? Ngọc Quỳnh ngượng ngập nhìn những hình ảnh lạ lùng vẫn đang diễn ra trên màn hình, cuộn băng vẫn đang chạy. Cô gái và chàng trai trong phim vẫn đang say sưa quấn chặt thân thể vào nhau. Cả Đô và Ngọc Quỳnh đều trố mắt xem phim "cấm" lần đầu tiên trong đời. Một dòng nham thạch đã nằm sâu trong lòng núi lửa từ lâu, giờ đây đang bị một sức mạnh vô hình nào đó kích hoạt mạnh, chỉ chực phun trào ra. Những dục vọng, những tò mò chết người tuổi mới lớn của Đô và Ngọc Quỳnh cũng giống như dòng nham thạch đó, đang bị những cảnh khiêu dâm trong cuộn băng làm cho mê man đi, không còn nghĩ ngợi tỉnh táo được nữa ...

Những cảnh trên phim khiến Ngọc Quỳnh nóng rực người, cô thấy như có kiến bò giữa hai đùi mình. Nhìn sang bên cạnh, tự dưng cô thấy thân hình Đô thật là tuyệt: to, khỏe, chắc nịch. Quỳnh ngượng ngập kín đáo lén nhìn vào giữa hai đùi anh, nơi đang cộm lên cái vật đặc trưng của người con trai. Đây là lần đầu tiên Quỳnh ngồi cùng một người khác giới trong phòng, cửa đóng kín, lại cùng xem cái thứ phim cấm trẻ em này. Hoàn cảnh "lửa gần rơm" như vậy thì điều gì cần đến sẽ phải đến. Những kích thích dục vọng của hai người đã bị bật tung ra, Quỳnh thấy tưng tức ở hai bầu ngực mình, bên cạnh cô, anh chàng Đô cũng đang bị khêu gợi, chẳng nghĩ đến lịch sự nữa, anh mở khóa quần để lộ dương vật đang cương cứng kinh khủng của mình lên rồi quàng tay ôm lấy Ngọc Quỳnh, hai tay anh run run lần vào trong áo cô rồi lại luồn sâu dưới váy Quỳnh, vầy vò đùi và cái vật dưới quần lót của cô. Lúc khác thì chắc là Quỳnh rất xấu hổ vì thân thể bị một người con trai xâm phạm (cho dù đó là anh Đô thân thiết) nhưng lúc này, trong hoàn cảnh này thì cô như mụ mị cả đầu óc đi, không còn biết xấu hổ là gì nữa. Ngọc Quỳnh khẽ ngửa đầu ra sau, im lặng nhìn lên trần nhà, mặc cho anh Đô ve vuốt những chỗ kín đáo trên cơ thể. Nhưng khi Đô đẩy nhẹ Quỳnh xuống đất và toan kéo quần lót của cô ra thì Quỳnh cũng ý thức được điều quan trọng sắp xảy ra, cô khẽ ngăn anh lại nói: "Đừng anh, có ai vào phòng em bây giờ thì chết, để lúc khác", lời Quỳnh nói khá có lí vì bấy giờ nhà Quỳnh có đông đủ mọi người nên Đô cố kìm nén đỡ Quỳnh ngồi dậy và thì thào: "Mai đi học về em sang nhà anh nhé, lúc đó nhà anh không có ai đâu" và con rắn độc ác (xưa kia đã từng xui Eva ăn trái cấm) trong Quỳnh đã bắt miệng phải nói lời đồng ý với đề nghị của anh. Đô lấy cuộn phim ra và trước khi về anh còn cố hôn cô đồng thời bàn tay anh bóp nhẹ vào cặp đùi Quỳnh một cách thèm muốn. Quỳnh khẽ nhăn mặt lại trước cử chỉ sỗ sàng của anh ...

Hôm sau, vừa đi học về Ngọc Quỳnh sang ngay nhà anh hàng xóm, vừa định gõ cửa thì cánh cửa đã bật mở, Đô nói: "Vào đây em, anh đợi mãi". Quỳnh vừa vào nhà, anh đã sập ngay cửa lại rồi ôm ghì lấy Ngọc Quỳnh đến nghẹt thở, cô kêu lên: "Từ từ nào, anh làm em ngạt thở bây giờ". Đô cười rồi dìu Ngọc Quỳnh vào phòng ngủ, anh mặc mõi chiếc quần đùi mỏng nên Quỳnh cảm nhận rõ cái vật cương cứng, nóng ấm giữa đùi anh khi anh ép sát vào người cô, Quỳnh cũng cảm thấy bị kích thích, do đó cô không chống cự khi anh hàng xóm Đô đỡ Quỳnh ngồi xuống giường rồi thì thào: "Ngoan nhé, để anh giúp em cởi quần áo". Đáng lẽ phải ngăn anh ta lại những Quỳnh lại đờ đẫn cả người ra, ngoan ngoãn để anh ta lột sơmi ra khỏi người. Thấy Ngọc Quỳnh không phản ứng, Đô càng thêm kích thích, anh ta nhẹ nhàng tháo dây áo lót của Quỳnh làm lộ ra bộ ngực, Đô như phát cuồng vì đây là lần đầu tiên Đô được trực tiếp nhìn một bộ ngực con gái để trần, mới dậy thì nhưng bộ ngực của Ngọc Quỳnh đã nở nang, phốp pháp như vú của thiếu nữ trưởng thành. Lúc này Quỳnh đã lõa lồ phần trên thân thể mình, chỉ còn mỗi chiếc váy xanh trên người. Quỳnh khẽ mỉm cười ngượng ngập, lấy tay che bớt bộ ngực trần lại, miệng cô lắp bắp: "Anh Đô ơi, cho em về đi, em sợ lắm ...", nhưng lời nói của Ngọc Quỳnh lúc này không còn ý nghĩa gì nữa vì miềng mồi ngon đã ở trước miệng, làm sao con hổ đói bỏ qua được ? Đô càng thấy nóng ran người, anh nhanh nhẹn kéo tuột chiếc váy của Quỳnh xuống rồi luồn tay vào trong cái quần lót trắng của cô, đặt tay lên đám lông mu mềm mại, rậm rạp của cô một cách thích thú. Tiếp đó, anh cởi phăng quần lót của Quỳnh ra, đặt thân thể lõa lồ của Quỳnh ngửa ra đệm giường rồi nhanh nhẹn cởi hết quần áo của mình. Trời ơi, thân thể Đô lực lưỡng như một đô vật thực sự khiến Quỳnh phải chăm chú nhìn, dù sao cô cũng là một người con gái, cũng phải thấy kích thích khi nhìn thấy một thân thể đàn ông khỏe khoắn, lại đang trần truồng trước mắt mình như vậy.

Nhớ lại những cảnh trong phim đã xem, Đô bắt đầu làm theo. Đô đứng tồng ngồng trên giường, cái dương vật cương ngỏng lên. Đô kéo Ngọc Quỳnh lại gần, bắt cô ngậm lấy nó. Quỳnh ngượng nghịu bảo không được, thế thì ngượng chết đi được. "Có sao đâu, mình bắt chước như trong phim ấy, họ vẫn làm thế mà", Đô cứ bảo Quỳnh như vậy, rồi không để cho cô cưỡng lại, Đô kéo Quỳnh lại gần. Chẳng biết chống cự ra sao, Quỳnh đành túm lấy cái vật tồng ngồng đó, áp đôi môi xinh xắn của mình vào nó, ngậm lấy nó rồi mút mút mấy cái. Nhìn cảnh Ngọc Quỳnh vồ vập "chim" của mình như vậy, Đô sướng không chịu nổi, cái dương vật của Đô cương cứng lên to tướng khiến Quỳnh phải sợ hãi nhả ra khi thấy nó biến đổi nhanh chóng như vậy. Nhớ lại những cảnh trong trong phim khiêu dâm, Đô bắt đầu làm bước tiếp theo với Ngọc Quỳnh. Thân thể cô bị anh kéo nằm xuống giường, bị lật ngửa ra, rồi Quỳnh cảm thấy Đô đang lần mò sục miệng vào giữa cặp đùi mình, ấn miệng và lưỡi vào đám lông rậm rạp ở đó. Hai tay Đô nắn bóp bộ mông phốp pháp của Quỳnh như nhồi bột. Cả hai con người trẻ lúc này đang bị dục vọng làm cho mê mẩn, không còn biết đến những rào cản đạo đức nữa.

Không thể chịu nổi nữa rồi, Đô dang đùi Quỳnh rộng ra rồi nhanh nhẹn đút dương vật vào. Đau, Quỳnh thấy đau buốt khi lần đầu tiên cửa mình của cô bị xâm nhập một cách lạ lẫm như vậy. Quỳnh khẽ hét lên một tiếng nhỏ, Đô cũng thấy đau nhưng cố an ủi cô bạn hàng xóm: "Đừng sợ, chắc là sẽ hết đau thôi, trên phim họ làm thế có sao đâu". Chỉ một lúc sau, cả hai người đã rên rỉ, quằn quại trong khoái cảm tình dục đầu đời. Cô gái mới lớn Ngọc Quỳnh đã đánh mất đời con gái...

Sau khi làm xong cái chuyện người lớn đó, Đô và Ngọc Quỳnh mệt mỏi ngồi dậy. Nhìn xuống giường, Quỳnh sợ hãi khi thấy một vết máu dài dính trên đó. Không cần phải suy nghĩ nhiều, Quỳnh cũng biết sự trinh trắng của mình vừa bị đánh mất, người làm mất nó chính là anh Đô ở bên cạnh. Quỳnh bật khóc nức nở, không hiểu sao cô lại lú lẫn đến mức chấp nhận chơi trò "người lớn" quá sớm như vậy ? Không hiểu ma xui quỉ khiến thế nào mà cô lại dễ dàng chấp nhận làm cái chuyện "người lớn" ấy trong khi cô còn quá trẻ ? "Ôi, biết làm sao bây giờ", Quỳnh khóc hỏi Đô như vậy. Với bản tính ngốc sẵn có, Đô cũng thừ người ra, Đô biết mình vừa làm một việc rất lớn. Bây giờ ngồi nghĩ lại, cả Quỳnh lẫn anh hàng xóm mới bắt đầu thấy sợ khi nghĩ đến hậu quả của công việc mà họ vừa làm. Đô đành an ủi Ngọc Quỳnh, bảo là sẽ cố đi mua thuốc tránh thai về cho Quỳnh uống.

Sau khi nhận vỉ thuốc tránh thai mà Đô đưa cho (Đô cũng phải lén lút, ngượng ngập mãi mới mua được vỉ thuốc tránh thai này), Quỳnh vội vã đem lên phòng uống ngay. Có lẽ vì quá sợ bị mang thai nên Ngọc Quỳnh đã quên cả việc thủ tiêu "tang vật". Khi cô đi học, mẹ Quỳnh lên phòng cô bé dọn dẹp thì sững cả người khi thấy một vỉ thuốc nằm lăn lóc trên bàn. "Chẳng lẽ con bé Quỳnh lại nghiện ma túy ư ?". Nhưng sau khi đọc kĩ những dòng chữ ghi trên vỉ thuốc, mẹ Quỳnh không còn tin vào mắt mình nữa ...

Sau đó mọi việc đã bị lộ ra hết. Trước tang chứng rành rành là vỉ thuốc tránh thai đã uống hết mấy viên, cùng với cách tra hỏi nghiêm khắc của bố mẹ, Ngọc Quỳnh đành thú nhận hết những gì đã xảy ra giữa Quỳnh và anh Đô hàng xóm. Thế là bố mẹ Quỳnh làm ầm ĩ mọi chuyện lên, kiện "thằng mất dạy" về tội đã làm hại đời con gái họ. Cuối cùng thì mọi việc cũng kết thúc bằng việc Đô bị xử 6 năm tù vì tội "hiếp dâm" + "giao cấu với trẻ em" (Đô đã 18 tuổi, đủ tuổi để chịu hình phạt), còn gia đình Ngọc Quỳnh thì phải chuyển đi nơi khác để tránh cho cô con gái dại dột khỏi nỗi ám ảnh đầu đời ...

Hết

Trang chủ
Copyright © 2011 Mtruyen.Wen.Ru.